|
|
Jose Mourinho !. |
Chiều Stamford Bridge. Sắc xanh rực rỡ trong nỗi hân hoan chào mừng
chiến thắng. Aston Villa bị sa lầy bởi thế trận lung linh tỏa vẻ đẹp rạng ngời. Dàn đồng ca The Blues tấu lên vũ khúc cuồng hoan của một Chelsea sexy đích thực. Hẳn trên khán đài, Abramovich nở nụ cười mãn
nguyện!...
Trong men say ngất ngây, trong triệu môi cười những người hôm nay, có
ai chạnh lòng hoài cổ?... Ai dành riêng một góc nhỏ trong thời gian
biểu để đánh thức khoảnh khắc buồn xưa?. Từ chiến thắng 2-0 hôm nay, có
còn ai nhớ về ông - Mourinho trong trận thua 0-2 ngày ấy?...
Tôi
gọi trận cầu với Aston Villa mùa thu năm ngoái như trận cầu định mệnh.
Đoàn chiến binh the blues gục ngã. Như giọt nước tràn ly, kéo theo sự
sụp đổ một vương triều. Giây phút Mourinho vỗ về Lampard, rồi cả hai
liêu xiêu khuất sâu vào đường hầm Villa Park là khoảnh khắc cuối cùng
của triều đại kiêu hùng Chelsea_Mourinho. Để rồi từ đó, Stampord phủ
màu tang tóc...
Trong sắc vàng trời Thu chia ly
Rưng lệ buồn đưa tiễn người đi...
Mười năm, trăm năm, ngàn vạn năm sau... Có ai nhớ giây phút phân kỳ đau lòng ấy?...
Trăng
tròn rồi trăng lại khuyết cũng như chuyện đời tan_hợp, hợp_tan...Chén
li bôi ông đã cùng chúng tôi uống cạn, mà chén tình cứ mãi hoài dâng
tràn. Ông và ngày hôm qua vẫn bất tận trong lòng, làm rạo rực sức sống
tinh thần hôm nay trong vũ điệu cuồng hoan ngập trời Stamford Bridge.
Cái mạnh mẽ, bản lĩnh của những chàng trai một thời cùng ông chinh
chiến cộng hưởng với nét vui tươi, trẻ trung mới tạo nên đoàn quân kiêu
hùng mang vẽ đẹp lung linh...Chelsea từ bẫy ngầm phòng thủ ngày xưa nay
vươn mình tạo nên cơn thủy triều dâng cao tấn công chìm ngập đối thủ.
Tôi say tôi mê cùng điệu Samba và trong một thoáng ru mình về quá khứ,
từng nhớ thương len lén bước vào tim!.
Một năm, ông vẫn còn đang ở lại !...
Tôi
rưng rưng kêu tên ông trong trận thắng chiều nay. Mơ hồ giữa mơ và
thực, giữa dĩ vãng và hiện tại, giữa niềm vui hôm nay và buồn Thu năm
xưa... đan quyện vào nhau cồn cào nổi nhớ. Hoàn hảo quá! Cay nghiệt quá!...Tôi đau lòng nhận ra mình vẫn yêu ông như tự ngày xưa. Cái thuở ban
đầu ấy, ông lần đầu tiên đặt chân đến Stamford Bridge, tôi lần đầu yêu
Chelsea...
Một năm, thời gian những tưởng chỉ chạy đi, hóa ra có lúc cũng chạy về...
Văng
vẳng trong tiếng mừng reo thắng trận, ông vẫn hoàn nguyên còn đó, quắt
quay trong từng vi thể nhớ, chờ hồi ức kêu tên! Chelsea không trao ông
lời ước hẹn, sao ông không ra đi?...
...Sao ông không ra đi ? Chếnh
choáng men say bỗng hóa chạnh lòng thương người cũ. Chiều nay gợi nhớ
chiều xưa. Trận thắng Aston Villa chính thức tiễn đưa ông vào ngăn kéo
ký ức. Kỷ niệm đã chọn bến bờ ở lại.
Jose Mourinho !...Xin trân
trọng ghi tên ông vào lịch sử The Blues như nốt son ngời sáng. Ông mùa
cũ và ông là mãi mãi. Nhưng ông không thể là tất cả. Để lịch sữ trăm
năm sẽ được viết tiếp trên nền Samba lãng mạn. Để tôi và bạn bè tôi hào
chung vũ điệu cuồng hoan trong triều đại mới: Triều đại Chelsea_Scolari.
Để biết rằng cuộc sống không thể cứ đi tìm quá quá khứ. Cuộc sống phải
có hiện tại và mơ ước cho tương lai.
Nơi chân trời mới, Thu nay ông có chạnh lòng hoài cổ ?...
Tp HCM 05/10/08
|