Hoài niệm một chút...
Mùa hè trước đây, tôi từng viết "Tạm biệt anh, người hùng thầm lặng..." dành cho anh, như một lời chia tay. Những tưởng đó đã là những dòng viết cuối cùng, là cuộc chia tay đầu tiên và duy nhất. Nhưng không, đó mới chỉ là một sự bắt đầu...
Tôi thích Ballack. Thích vô cùng tận, rất rất thích. Có lẽ tôi thích anh từ trận bán kết gặp Barca, khi anh nổi điên lên với trọng tài Tom Henning Ovrebo, rượt vị trọng tài không mấy "tài" này dễ phải một vòng quanh sân. Hình ảnh thú vị ấy khiến tôi bật cười, trong một trận thua đầy cay đắng và ấm ức khi đó. Con người anh luôn luôn như vậy, một dòng máu kiên cường, thẳng thắn, bén nhọn và sáng loáng như thép, bền bỉ và một chút nóng nảy, nhưng luôn luôn nhiệt huyết, lúc nào cũng như ngọn lửa, cháy hết mình chẳng cần biết kết cục là tàn tro. Anh luôn như vậy, phải không?
Tôi thích đôi mắt của anh. Mắt một mí, nhưng mắt rất sâu và ánh nhìn rất trong sạch. Màu xanh ngọc dìu dịu, ánh nhìn luôn đau đáu, và phảng phất một nét bi thương rất khó diễn tả. Một đôi mắt chỉ nhìn thoáng một lần cũng rất khó để quên. Đôi mắt ấy nhìn suốt một "cuộc đời" cầu thủ với biết bao thăng giáng. Là nhà Á quân Champions League 2002 với Bayer Leverkusen, là "về nhì" Champions League 2008 cùng Chelsea, là về nhì World Cup 2002 trong sắc cờ đen đỏ vàng, là EURO 2008 thêm một lần lỡ hẹn. Biệt danh "Vua về nhì" bắt đầu từ những ngày tháng ấy, phải không ?
Sau khi rời Chelsea, anh quay lại Bayer - đội bóng cũ và là một trong những cái nôi nuôi dưỡng cỗ xe tăng Đức trưởng thành. Nhưng mọi thứ đã khác xưa nhiều lắm, phải không ? Ra đi niềm ước vọng, trở về với niềm khát khao. Vẫn cứ là một chàng tiền vệ với đôi mắt xanh ngọc đau đáu nhìn về phía trước, nhưng định mệnh lại đón chờ với món quà là chấn thương suốt sáu tháng trời, là băng ghế dự bị từng trận, từng ngày đón đợi. Quá khứ như quay lại thước phim những ngày tháng cuối cùng ở lại Chelsea ngày trước. Dự bị lại là dự bị. Lời nguyền số phận vẫn mãi đeo đuổi đôi chân tài hoa, anh gượng đứng dậy bao lần, định mệnh lại thẳng tay vùi dập. Anh căm phẫn mà vùng lên phản ứng, người đời lại được dịp mỉa mai. "Ballack 'nổi loạn' với HLV Jupp Heynckes bằng hành động từ chối ngồi trên ghế dự bị ở trận thắng Wolfsburg". Cứ luôn là vậy, phải không?
Ngày anh rời Chelsea, tôi tự nhủ lòng vẫn sẽ dõi theo. Luôn bên anh, dù có ở nơi đâu. Nhưng có tìm đến mỏi mắt ở những trang báo điện tử vẫn cứ là bạt bóng phương trời. Đến mức phải dùng đến chức năng tìm kiếm ở Google để đổi lấy vài dòng tin cụt ngủn, vài cái title chấn thương, dự bị, bị loại khỏi World Cup... và những tiếng thở dài. Có vẻ như những tờ báo điện tử có tiếng chỉ quan tâm đến những scandal tình ái, những vụ chuyển nhượng hút lượt view, những tin tức sốt dẻo nhất. Còn một anh hùng thất thế như anh, đâu đáng cho họ nhắc tới. Lại tự mình hát ru lòng mình. Lại một mình với niềm vui thầm lặng của bản thân khi bất chợt tìm thấy một tin tức mới. Thầm lặng, nhưng không hề bé nhỏ. Chỉ mình biết, thế là đã đủ.
Cứ tưởng rằng chỉ cần có thời gian là sẽ quên. Là có những nhân tố mới trong màu áo xanh, yêu thương kia sẽ nguôi vợi bao giờ. Nhưng không. Trong những trận thua đắng lòng của Chelsea, đứng trước những loạt đấu súng cân não, tôi lại chợt ước ao rằng "Giá mà có Ballack ở đây, thì anh sẽ là người bước lên chấm trắng, là NHM sẽ lại an lòng biết mấy." Những pha không chiến, những cú sút phạt sấm sét đã tạc dựng nên tên tuổi Ballack tại Chelsea. Và sẽ chẳng có bất kì ai thay thế nổi. Yêu thương là không thể thay thế, bù lấp, bổ khuyết vào chỗ trống cố nhân để lại. Người đi, như một vết thương không chịu khép miệng, cứ trống hơ trống hoác...
Chiếc băng đội trưởng cỗ xe tăng Đức cứ như một trò chơi kéo co. Mạnh ai nấy được. Còn anh vẫn luôn là một kẻ về nhì. Chua chát. Một năm về trước, khi anh bị cú tắc bóng ti bỉ của Kevin Boateng giẫm nát ước mơ, anh cay đắng giã từ ước mơ cùng đồng đội đứng trên đỉnh cao thế giới. Chiếc băng quen thuộc trao tay cho người khác. Ừ người ta trẻ hơn anh, tương lai còn rộng mở lắm. Cứ giằng co mãi. Tất cả chỉ quay về đúng vị trí của nó, khi anh đanh thép cất lời "Mọi thứ đều phải có tôn ti trật tự. Trong lần gặp mặt tới (trận đấu với ĐT Bỉ), tôi sẽ trao đổi rõ ràng cùng Philipp về vấn đề này. Về phía mình, tôi có quan điểm rất rõ ràng. Tôi là thủ quân của ĐT Đức, và cậu ấy sẽ phải trao lại chiếc băng đội trưởng khi tôi hoàn toàn bình phục. Tôi rất háo hức được cùng các cầu thủ trẻ cống hiến trong màu áo ĐTQG. Tôi tự tin mình có đủ tố chất để trở thành một thủ lĩnh xứng đáng của Cỗ xe tăng Đức." Ừ, rốt cục thì "người nào, vật nào chỗ ấy". Tôi tạm yên lòng.
Và một năm sau, khi chấn thương đầu gối trái quái ác lại hành hạ anh, thì thêm một lần chiếc băng đổi chủ. Chẳng thể trách được HLV Loew, chẳng thể trách được giấc mộng ngai vàng đang rộng mở với những nhân tố đầy sức trẻ ấy. Trong bức tranh ấy sẽ chẳng có mặt anh. Sẽ chẳng còn những lần tôi dõi mắt kiếm tìm bóng lưng một chàng trai áo trắng giữa một rừng áo số. Sẽ chẳng còn nữa, phải không?
Nhiều lần tôi tự hỏi, sao anh luôn chọn con đường khó đi hơn người khác? Luôn phải đứng lên từ thất bại, như phượng hoàng lửa tái sinh từ đống tro tàn. Tài năng không thiếu, khát vọng dâng đầy, nhưng vinh quang còn chưa chạm thì thời gian đã khép. Ballack lúc nào cũng chọn những con số khiến người ta chạnh lòng. Số áo 13, con số xui xẻo, vận đen đeo bám. Con số 99 trận đấu trong sự nghiệp. Anh sẽ kết thúc giấc mộng lớn nhất đời mình ở con số 99 ư? Cũng khuyết, cũng chông chênh, cũng cứ là không tròn vẹn như cuộc đời anh vậy. Trận đấu cuối cùng, lần cuối cùng anh khoác áo Mannschaft...
Tôi thích cách sống và chiến đấu của anh. Thích cách anh sống như một đường thẳng. Định mệnh bày ra chướng ngại, anh đường hoàng vạt một đường thẳng bước qua, dù chịu thương tích đầy mình, chưa từng uốn cong, lách luồn để sống. Không như những tài năng được người ta chú ý khi còn rất trẻ, được ca tụng như một thần đồng niên thiếu, tôi thích cách anh kiên cường như một cây tre, bền bỉ náu mình trong lòng đất suốt 5-6 năm, để rồi vươn lên mà sống thẳng, vươn cao. Trăm chiều giông gió cũng không quật nổi.
Chẳng vướng vào scandal tình ái, anh đầm ấm bên những thiên thần nhỏ của mình, bé Louis, Emilio, Jordi cùng một thiên thần dịu dàng Simone. Cảm ơn vì định mệnh đã tặng anh một bến bình yên giữa cuộc đời bão táp. Món quà duy nhất trong mọi phong ba cuộc đời. Hãy hạnh phúc cùng những "danh hiệu" vô giá này nhé, người hùng thầm lặng.
6/6/2011 - Trong một đêm mưa hoang lạnh lòng người, tuôn ập về những nỗi đau ngày cũ
sn0w - CFCVN News Team
[Trở về Đầu trang] [Trở về Trang Trước]
Thư viện ảnh - Gallery Chelsea
Một bài viết rất cảm động, cảm ơn tác giả!
Cảm ơn anh! Ballack - Người hùng thầm lặng!
Hy vọng anh sẽ luôn hạnh phúc vs những "danh hiệu" của mình!
Rời Man City, Yaya Toure đến Chelsea? (4886 lượt xem)
Di Matteo nên chọn đội hình nào cho chung kết? (3929 lượt xem)
Ryan Bertrand: "Canh bạc mạo hiểm" hay "quân bài tẩy" của Chelea ở CK Champions League? (3852 lượt xem)
Phát biểu trước trận: Chelsea v Bayern Munich (3699 lượt xem)
Cole lọt vào đội hình tiêu biểu 20 năm Premier League (3457 lượt xem)
Chelsea v Bayern Munich: Trước giờ bóng lăn (3128 lượt xem)
Drogba và Luiz đã sẵn sàng đến Munich (3093 lượt xem)
Những điểm nhấn quyết định vận mệnh chung kết Champions League (3060 lượt xem)
Không có chuyện Torres và Falcao đổi chỗ (3050 lượt xem)
Bayern v Chelsea : Nhìn từ lịch sử (2912 lượt xem)
Gary Cahill: Tôi sẽ chơi trận chung kết (2867 lượt xem)
Sốc: Chelsea tính đổi Torres lấy Falcao? (2803 lượt xem)
Marin: Chelsea sẽ quật ngã Bayern (2789 lượt xem)
Bộ đôi Chelsea nhìn về tương lai (2780 lượt xem)
Công bố kế hoạch ăn mừng chức vô địch C1 (2736 lượt xem)
| TT | Đội | Trận | HS | Điểm |
| 1 | Man. City | 38 | +64 | 89 |
| 2 | Man. Utd. | 38 | +56 | 89 |
| 3 | Arsenal | 38 | +25 | 70 |
| 4 | Tottenham | 38 | +25 | 69 |
| 6 | Chelsea | 38 | +19 | 64 |
| TT | Cầu thủ | PL | CL | FA | LC | Tổng |
| 1 | Lampard | 11 | 3 | 2 | 0 | 16 |
| 2 | Sturridge | 11 | 0 | 1 | 1 | 13 |
| 3 | Drogba | 5 | 5 | 2 | 0 | 12 |
| 4 | Ramires | 5 | 3 | 4 | 0 | 12 |