>>> Bài Giải Nhất: Chelsea vẫn ở đó
Hành trình nào cũng thường mang theo mất mát, vinh quang nào cũng phải trả giá bằng đổ máu, mồ hôi. Và giấc mơ đẹp đều đc dựng xây trên những thực tại nghiệt ngã. Luôn là vậy. Chính vì thế vinh quang hay giấc mơ đẹp giống như cái đích vừa kỳ ảo tới mức chỉ mong một lần đạt tới trong đời, vừa đau đớn nhất có thể khiến cho cả cuộc đời có thể mãi day dứt không thôi. Đó là hai mặt song hành. Nhưng sẽ chỉ một lần thôi thì bao đau đớn đánh đổi cũng đáng, bao day dứt có lẽ sẽ không âm ỉ mãi cả đời. Chính vì thế mà người ta quyết với tới đích dù biết thừa vực sâu sẽ luôn rình rập.
Và cúp tai to Champions League (CL) sẽ luôn là giấc mơ ám ảnh mọi lứa cầu thủ Chelsea, và hành trình của họ trên con đường phủ đầy hoa hồng gai đó có lẽ chẳng 1 ai có thể quên. Hành trình đó bắt đầu từ 15.3.2012 - cái ngày mà một Chelsea "vứt đi" ngược dòng trước Napoli để bắt đầu bước đi trên con đường lịch sử, hay từ cái đêm Nou Camp huyền diệu ngày 24.4.2012, Chelsea què quặt quật ngã Barca kiêu hùng để tiến tới cánh cửa thiên đàng, nhưng không. Với tôi và có lẽ trong nhiều trái tim fan True Blues thì cái hành trình đó bắt đầu từ khi chúng ta chính thức làm fan Chelsea. Có thể là 1 năm, 2 năm hay chục năm ... đi chăng nữa nhưng các bạn có đồng ý với tôi như thế không. Từ ngày đó, chúng ta đã cùng bên nhau chứng kiến hành trình theo đuổi giấc mơ kỳ ảo kia tràn nước mắt, nhiều nỗi đau hơn niềm vui, nhiều bất công hơn công bằng. Chúng ta đã từng hét lên than vãn khi vạch vôi mãi chỉ là vạch vôi, câm lặng không cất lời trước bàn thắng ma năm 2005. Là tận cùng buồn bã khi thần may mắn chẳng mặc áo xanh trong đêm Mátcơva mà nước mưa hòa cùng giọt lệ. Là sự căm phẫn tột cùng khi thần công lý bị bịt mặt bởi sự ngu dốt và giả dối của con người trong đêm bị ăn cắp giấc mơ. Là biết bao lần gục ngã khi vừa mới bước những bước đầu tiên bởi thời cuộc và số phận. Dường như với Chelsea, giấc mơ CL có lẽ là trò đùa mà số phận đã tạo ra để thử thách và dành riêng cho họ. Cho họ mơ mộng, cho họ khao khát, cho họ quyết tâm đạt tới và rồi khi tưởng chừng như không còn xa thì ngài lại nhẹ nhàng phẩy tay để giấc mơ vẫn mãi là giấc mơ với họ. Với tôi, có lẽ chẳng ai tin nhưng cứ tháng 4 hàng năm, trong những đêm Champions League dậy sóng khi dần dần nhìn Chelsea thân yêu phải xa rời vinh quang, tôi lại buông 1 câu tự an ủi lòng mình : "Đành chờ thêm năm nữa, dù chả biết năm sau biết điều gì đang chờ đón mình". Tôi đã an ủi thế từ khi là thằng nhóc lớp 8 rồi trải qua 3 năm cấp 3, 3 năm đại học. Nhiều điều xảy ra trong quãng thời gian đó nhưng sự chờ đợi của tôi sao mòn mỏi vậy, đã có lúc tôi cứ như muốn buông xuôi mà tự nói: "Nó là số rồi, mãi là chờ và mơ thôi".
Thế nhưng hành trình đó lại có 1 cái kết vào đúng thời điểm không ngờ nhất.
Và như là lẽ tất nhiên mỗi mùa giải là một hy vọng về hành trình còn dang dở. Và mùa giải mới này cũng thế dù những hy vọng trong tôi chẳng còn lớn lao. Dù tôi biết những luồng gió mới về nhân sự, hứa hẹn về cách mạng mới, triết lý mới ... tất cả cũng chỉ vì một mục đích là hoàn thành hành trình còn dang dở. Nhưng, rồi biết bao điều hy vọng về đổi mới, về tấn công đẹp mắt, về niềm tin giấc mơ vô địch cứ như bong bóng vỡ tan sau vài tháng ngắn ngủi AVB nắm quyền. Chín tháng trôi qua, Chelsea bỗng chốc thành một con tàu gặp nạn với phần chìm lún sâu trong những lục đục nội bộ, niềm tin chẳng còn, phần nổi nhợt nhạt vô hồn thiếu sức sống, và bị vùi dập giữa bao xỉa xói, mỉa mai của lũ báo chí. Một Chelsea rệu rã như vậy thì chả còn hy vọng gì rồi nhỉ ? Ừ có lẽ vậy thật.
Nhưng giữa cái lằn ranh của sụp đổ đấy, một Chelsea hồi sinh như hình ảnh phượng hoàng rũ tro sống lại tuyệt đẹp hiện lên. Chelsea đó với những con người đc ví như đồ bỏ, bị nghi ngờ tương lai của 9 tháng qua như Lampard, Drogba, Ashley Cole, Mikel ... đã cùng bên nhau để vực lại con tàu đang đắm dưới sự chèo lái của thuyền trưởng Di Matteo. Ở họ có điểm gì chung để bên nhau cùng chèo kéo ư, đó là dòng máu xanh chảy trong họ. Dòng máu đó đã thôi thúc họ phải làm gì đó để chí ít là cứu lấy con tàu đắm này và điều mà họ quyết định làm thì quả thật là không phải ai cũng dám tin giữa lúc sóng gió: đưa con tàu sắp chìm này đi nốt hành trình còn dang dở suốt bao năm qua, tới cái đỉnh vinh quang ám ảnh kia. Và họ, chính họ, những con người anh hùng đã làm mọi người phải kinh ngạc bằng tất cả bản lĩnh, sự kiên cường, tinh thần đoàn kết, lòng quyết tâm giữa bốn bề áp lực, của thử thách, của lo âu và hơn hết là của vận mệnh chua chát.
Napoli ở phía trước ư! Họ đã chống lại không chỉ đội quân hưng phấn sau chiến thắng, chống lại mọi nghi ngờ dư luận, chênh lệch của nhà cái mà còn chống lại chính sự mất niềm tin đang len lỏi trong nội bộ sau những sóng gió. Để rồi, sau chiến thắng, họ đã ôm nhau,họ cười, họ hét. RDM như đứa trẻ, chạy lại ôm chầm lấy bất cứ cầu thủ nào mà ông gặp. Một hình ảnh giữa HLV và cầu thủ mà lâu lắm rồi chúng ta không nhìn thấy.Và chính từ lúc đó, tôi biết rằng niềm tin đã trở lại trong đội bóng, sự mạnh mẽ đã trở lại và hình ảnh rệu rã mất đoàn kết đã là ở thì quá khứ.

Hình ảnh thầy trò rất đẹp trong những khó khăn qua
Và với sự trở lại đó thì Benfica chỉ là vật cản nhỏ bé để Chelsea càng thể hiện rõ hơn cái lỳ lợm, bản lĩnh đang ngày càng được nhân lớn lên trong lòng mỗi cầu thủ áo xanh. Giờ đây thì niềm tin vào hành trình tìm tới vinh quang đã lớn hơn lên nhiều trong lòng True Blues. Nhưng cũng là lúc hành trình đó có thử thách cực lớn của vận mệnh khi phải gặp lại kẻ đã đánh cắp giấc mơ 3 năm trước, thử thách dành cho bản lĩnh khi phải đối mặt với đội bóng được gắn cho mỹ từ “đội bóng tới từ hành tinh khác”
Nhưng thẳm sâu trong lòng tôi, tôi biết trong mỗi cầu thủ Chelsea không chỉ còn là bản lĩnh, sự kiên cường nữa mà còn thêm cả lòng căm hận sâu sắc, những điều đó sẽ khiến họ mạnh mẽ hơn rất rất nhiều. Và quả thật 180 phút trôi qua là 180 tuyệt đẹp của lòng dũng cảm, sự kiên cường, sự phi thường không ngờ. Đó là những giây phút mà dường như thần số phận vẫn không chịu buông tha Chelsea trên hành trình này. Nếu như 90 phút đầu tiên, Ngài thử thách Chelsea bằng sức ép ghê người, nhưng Chelsea chỉ một nhát kiếm lạnh lùng để đưa Barca thành một con thú dữ bị thương đau đớn. Và 90 phút tiếp theo, Ngài thử thách thần kinh từng cầu thủ không chỉ bằng sự vây hãm mà cả bằng tiếng hò reo, dồn nén của hàng vạn người, đẩy họ vào 1 trò chơi sống còn khi chỉ 10 người với sự thua thiệt về lợi thế đấu với hàng vạn con người đang ào ào như con thú dữ đang quằn quại vì thương chỉ chực chờ nuốt sống con mồi ngay tại hang ổ. Nhưng không họ vẫn vững chãi bên nhau như một, không nao núng, không sờn lòng, để rồi giữa hiểm nguy, áp lực tột cùng, họ vẫn hiên ngang vẽ nên những nhát kiếm chí mạng vào chính tim con thú dữ kia khiến nọ phải câm lặng mà nhận đau đớn về mình. Chelsea đã thắng trước Barca hùng mạnh, một điều gần như không tưởng trong một cuộc chiến đấu chênh lệch mà dường như mọi cầu thủ đều là người hùng.

Nhát kiếm của Drogba khiến Barca như con thú bị thương đau đớn

Những con người nhỏ bé đấu với con thú dữ quằn quại vết thương


Những nhát kiếm chí mạng kết liễu đối phương
Hành trình gian nan đã vượt qua đối thủ khó khăn nhất nhưng chưa phải là cửa ải cuối cùng, đỉnh vinh quang tưởng gần nhưng còn xa lắm cơ. Nhưng giờ đây niềm tin về hành trình dang dở sẽ kết thúc với cái kết đẹp đã hiện hữu gần lắm trong tôi, cũng như rất nhiều True Blues, ngay cả khi số phận đã cố vùi dập nhưng chúng ta vẫn đứng vững thì liệu còn gì ngăn bước.
Cánh cửa thiên đường còn một bước chân nữa thôi nhưng cũng khó lắm chứ. Đá 1 trận đấu trên sân khách đã là khó, đá trận chung kết trên sân khách còn khó gấp nhiều lần. Bayern Munich có thể quá hùng mạnh nhưng lợi thế là của họ, sân là của họ nhưng chia buồn với họ là cúp không phải của họ. Họ lấy cái lợi thế về nhân sự, địa lợi để dồn ép toàn trận đấu. Họ sút nhiều thật đấy nhưng chỉ tìm tới khoảng vô định trên không, họ vô vọng, chẳng có gì khi tinh thần gần như chẳng thể sánh ngang với Chelsea. Còn Chelsea, vẫn với phẩm chất đã tôi rèn cứ hiên ngang mà chống lại cái ào ạt trong nôn nóng của đội khách. Nhưng hành trình này đâu có đơn giản tới vậy, bởi số phận đâu có dễ buông tha Chelsea như thế. Vào cái phút mà gần như là nhiều đội bóng sẽ dễ dàng bị đánh gục, Ngài lại thử thách Chelsea bằng một bàn thắng. Hay thật, lại lần nữa, số phận đưa cho chelsea khao khát, ước mơ rồi khi họ rất gần tới đỉnh vinh quang lại thẳng tay dìm họ xuống.... NHƯNG! , có lẽ Ngài đã nhầm hay đúng hơn là ngài vẫn chẳng thể tin được những con người trần da thịt kia lại có sức mạnh tinh thần lớn tới vậy. Họ không gục ngã mà chỉ cần một, vâng chỉ một tình huống thật sự nguy hiểm, Drogba - vị vua của Chelsea đã trở lại để đáp lại mạnh mẽ với số phận rằng Chelsea không thể bị khuất phục, rằng họ có thể thay đổi được tất cả, và hành trình của họ sẽ chấm dứt với đỉnh quang vào ngày hôm nay.

Nước mắt King Drogba sau bàn thắng chống lại số phận
Để rồi dù đã cố thử thách bằng 1 quả penalty trong hiệp phụ và lần cuối bằng quả penalty đầu tiên trong loạt pen bị hỏng nhưng với sự xuất sắc của một vị thánh, Cech đã cứu rỗi tất cả.
Sự tuyệt vời của Saint Cech
Một trận đấu trước đó và một bàn thắng chung kết, ba lần thử thách đều bị vượt qua là quá đủ để số phận nhận ra rằng, Ngài đã quá bất công và khắc nghiệt với Chelsea bao nhiêu năm qua, dìm họ đau đớn bao nhiêu năm qua mà không thấy rằng họ, vốn chỉ là người trần nhưng lại mạnh mẽ khôn cùng, giữa bao đau thương họ vẫn đứng dậy bản lĩnh tới dường ấy. Và Ngài đã chẳng ngại ngần mà trao may mắn cho họ, để quả bóng từ chân Sweinsteiger tìm tới cột dọc, và sau đó thì Drogba nhẹ nhàng đưa Chelsea thân yêu đứng hiên ngang trên đỉnh vinh quang, kết thúc hành trình gian khổ trong niềm vui vỡ òa trong chờ đợi mỏi mòn, để số phận có thể mỉm cười rằng, những đứa con của ngài dù bị ngài thử thách trong đau thương thì lại vẫn mạnh mẽ vùng dậy là những anh hùng.
Đường bóng quyết định
Và vào cái khoảng khắc đó, tôi đã ngồi sụp xuống trong góc phòng, không hò hét,không kêu gào như tôi thường làm, mắt nhòe đi bởi nước mắt, mặt ngửa lên thầm cảm ơn số phận đã thôi không ác nghiệt, thầm cảm ơn tất cả những anh hùng : Petr Cech, Drogba, Lampard và cả tình yêu đội bóng của Avramovich nữa ... Cảm ơn những con người đã chẳng thể có niềm vui ngày hôm nay nhưng đã cùng bước trên hành trình rất dài đó: Mourinho, Ballack, Carvalho, ....
Vâng, tôi chỉ biết khóc vào cái giây phút mà Chelsea tôi yêu đã đi tới điểm cuối cùng của hành trình rất dài, rất gian nan, rất kì vĩ mà họ đã phải chịu bao nhiêu năm đau đớn, đánh đổi bao nhiêu tiền bạc, sự ám ảnh,đau thương của một thế hệ cầu thủ tài năng mà ngày mai đấy họ sẽ không sát cánh bên nhau, đánh đổi sự dằn vặt trong lòng của chủ tịch, của sự mòn mỏi như hóa đá trong lòng mỗi fan ...
" Tôi đã khóc vì niềm vui khôn tả
Vì giấc mơ bao năm không còn mơ
Vì tháng ngày không còn phải đợi chờ
Vì số phận chẳng còn quá nghiệt ngã
Để giờ đây vinh quang chẳng còn xa
Và hành trình ám ảnh bao năm tháng
Đã đi hết bằng cái kết huy hoàng
Bằng tinh thần quả cảm chẳng phôi pha
Chelsea ơi, tình yêu thuở rất xa
May mắn quá giờ tôi đã được thấy
Họ là vua,là vua của cõi này
Xứng đáng quá, xứng đáng quá đi chứ"

Đỉnh vinh quang là đây ... !!!
Nguyễn Minh Vũ - CFCVN
[Trở về Đầu trang] [Trở về Trang Trước]
Thư viện ảnh - Gallery Chelsea
Xác định ba cái tên đầu tiên sẽ cập bến Chelsea (5733 lượt xem)
Rời Real, Mourinho quyết lôi kéo CR7 cùng về Chelsea (3152 lượt xem)
Ấn định lịch thi đấu trận play-off giữa Chelsea và Arsenal (3074 lượt xem)
Courtois nịnh Chelsea để được ở lại Madrid (3033 lượt xem)
Chelsea cho Southampton mượn cầu thủ để đổi lấy Luke Shaw (2937 lượt xem)
Nathan Ake: Mở ra cánh cửa tương lai (2788 lượt xem)
NÓNG: Chelsea chuẩn bị bổ nhiệm Mourinho (2755 lượt xem)
Thorgan Hazard lần đầu tiên lên tuyển (2734 lượt xem)
Rafael Benitez và "phần thưởng" đặc biệt (2511 lượt xem)
Torres đâu có 'ăn hại'! (2473 lượt xem)
Torres gọi Mourinho là người thầy lý tưởng (2347 lượt xem)
Lampard thề không bao giờ "phản bội" Chelsea (2273 lượt xem)
Mourinho chính thức bị Real sa thải! Đường tới Chelsea đã mở! (2255 lượt xem)
Chelsea quyết chiêu mộ Mario Gomez với giá 25 triệu bảng? (2246 lượt xem)
Mourinho sẽ sớm chuyển tới Chelsea! (2233 lượt xem)
| TT | Đội | Trận | HS | Điểm |
| 1 | Arsenal | 0 | 0 | 0 |
| 2 | Aston Villa | 0 | 0 | 0 |
| 3 | Cardiff City | 0 | 0 | 0 |
| 4 | Chelsea | 0 | 0 | 0 |
| 5 | Everton | 0 | 0 | 0 |
| TT | Cầu thủ | PL | CL | FA | LC | Tổng |
| 1 | John Terry | 0 | 0 | 0 | 0 | 0 |
| 2 | Hilario | 0 | 0 | 0 | 0 | 0 |
| 3 | Ferreira | 0 | 0 | 0 | 0 | 0 |
| 4 | Petr Cech | 0 | 0 | 0 | 0 | 0 |