|
Thời kỳ giữa chiến tranh - Một tên tuổi lớn và một kỷ
lục được thiết lập: CLB Chelsea chính thức ra đời.
Những năm 1920
FA Cup đã mang đến cho Chelsea và sân Stamford Bridge những thời khắc trọng đại
trong những năm 1920. Dù Mears đã qua đời vào năm 1912 nhưng những gì ông tưởng
tượng về sân Stamford Bridge sau này đã trở thành hiện thực. Ba trận chung kết
FA Cup đã được tổ chức tại đây ngay trước thời điểm khánh thành sân Wembley năm
1923.
Tại giải đấu diễn ra năm 1920, Chelsea
tiến sâu nhưng đã chịu thất bại 1-3 trước Aston Villa trong vòng bán kết. Tiền
đạo cắm của Chelsea
ngày đó là Jack Cock, một cầu thủ nổi tiếng có vẻ ngoài hấp dẫn của Chelsea
thời bấy giờ. Anh đã được phong tặng huân chương sau Thế Chiến I và sở hữu một
phong cách ghi bàn rất đặc biệt.
Dù những năm đầu 1920, Chelsea thường được thi đấu tại hạng đấu cao nhất thời
điểm đó, với vị trí thứ 3 sau West Brom và Derby tại giải Hạng Nhất nhưng đây
là một thập kỷ có lẽ là ít nổi bật nhất trong lịch sử CLB.
Chelsea
đã bị xuống hạng vào năm 1924 và phải tới cuối mùa giải 1929-1930 mới có thể trở
lại giải đấu cao nhất. Tuy nhiên có một điểm đáng lưu ý trong giai đoạn này là
việc liên quan đến hai trong số những cầu thủ được mến mộ nhất thời đó và đều
là các hậu vệ trái: Tuyển thủ Anh Jack Harrow đã phải nhường lại vị trí của
mình cho tuyển thủ Scotland Tommay Law trong nửa cuối thập kỷ này sau 333 trận
đấu.
Những năm 1930
Sự ác liệt của chiến tranh đã khiến nền kinh tế bị đình trệ và những
người dân London lúc này muốn dùng khoảng thời gian rỗi rãi của mình
vào những trò giải trí, tiêu khiển. Số khán giả đến sân Stamford Bridge
ngày một tăng và đạt mức đỉnh điểm vào ngày thứ 7, 12/10/1935 khi có
tới 82.905 người ngồi chật ních trên các khán đài SVĐ để theo dõi trận
đấu giữa Chelsea và Arsenal. Đây cũng là kỷ lục của mọi thời đại về số
khán giả của một trận đấu trên sân Stamford Bridge.
Có một chút ngạc nhiên là Chelsea đã cầm hoà được đối thủ trong trận
đấu đó. Arsenal thời bấy giờ đã dựng nên hình ảnh của một đội bóng lớn
đầu tiên tại London khi sở hữu 4 trên tổng số 5 chức vô địch trong
những năm đầu thập kỷ 30.
Chelsea lúc này đứng dưới sức ép phải cạnh tranh với chính người
láng giềng của mình. Từ khi thành lập Chelsea chưa bao giờ phải dè xẻn
trong chi tiêu, và đến đầu những năm 1930, CLB lại tiếp tục vung tiền
không thương tiếc. Ba tiền đạo quốc tế người Scotland là Alec Cheyne,
Alec Jackson và Hughie Gallacher đã được mua về CLB bằng những khoản
tiền lớn.
Với vóc dáng nhỏ con, Gallacher là cái tên sáng giá nhất trong trận
đấu ngày đó. Chelsea đã phải trả cho Newcastle 10.000 bảng để được sở
hữu anh - một kỷ lục của CLB lúc bấy giờ.
Những khán giả đến sân Stamford Bridge đã phải mất 6 năm trời theo
dõi những trận đấu tại giải Hạng hai - khoảng thời gian dài nhất mà
Chelsea phải chơi tại hạng đấu thấp hơn. Nhưng họ đã tìm thấy một dấu
hiệu đầu tiên của một tương lai sáng lạn khi The Blues giành chiến
thắng 6-2 trước Man United. Niềm hy vọng của các CĐV bay lên tận mây
xanh nhưng sự mong mỏi của họ đã không được thoả mãn.
Trước dịp Giáng Sinh, cả Birmingham và Derby đều đã tìm đến mành
lưới của Chelsea 6 lần. Arsenal cũng nổ súng 5 lần ngay tại Stamford
Bridge. Điều đó đã khiến CLB tụt xuống các vị trí thấp trên BXH. Đây
thực sự là một nỗi thất vọng lớn.
FA Cup năm 1932, tình hình sáng sủa hơn phần nào khi Chelsea lần
thứ 3 góp mặt trong trận bán kết. Thật trớ trêu với Gallacher khi anh
phải đối mặt với Newcastle. Cầu thủ nhỏ con này đã ghi bàn vào lưới đội
bóng cũ nhưng Chelsea vẫn chịu thất bại 2-1. Năm sau đó, Chelsea kết
thúc mùa giải với vị trí thứ 18 trên tổng số 22 đội bóng.
Hai bầy tôi trung thành của The Blues thời ấy - Jack Harrow và sau
đó là Tommy Law đã làm tốt nhiệm vụ của mình nơi vị trí hậu vệ trái
trong một phần tư thế kỷ, nhưng điều đó là không đủ với Chelsea.
Một số ngôi sao đã bỏ quá nhiều các buổi tập luyện của đội và tịt ngòi
trong quá nhiều trận đấu. Họ đề cao cái tôi cá nhân của mình nhưng lại
không thể đặt tinh thần đồng đội lên trên. Gallacher đã trở lại với 81
bàn thắng ghi được trong 144 trận, tuy nhiên anh được người ta nhớ đến
nhiều hơn qua thói vô kỷ luật và tính khí thất thường của mình. Chỉ sau
hơn 4 mùa giải, anh đã phải quay về với đội bóng miền bắc nước Anh một
lần nữa.
Khi London lại lâm vào vòng khói lửa của chiến tranh, Chelsea đã ít
nhiều vực dậy được tinh thần của các CĐV. Thời kỳ này, thủ môn Chelsea
đồng thời cũng là tuyển thủ quốc gia Anh là Vic Woodley đã đóng một vai
trò rất quan trọng trong việc bảo đảm cho Chelsea không bị xuống hạng.
|